Bài trích đăng ý kiến của ông Đỗ Minh Phú, chủ toạ ngân hàng Thương mại Cổ phần Tiên Phong - TPBank.
Trong những ngày qua, dịch bệnh nCoV diễn biến phức tạp, số người nhiễm bệnh và tử vong tăng cao tại nhiều quốc gia. Việt Nam đã có nhiều biện pháp quyết liệt để phòng dịch hiệu quả. Ban chỉ đạo buồng dịch, các hàng ngũ y thầy thuốc, quân đội, lực lượng vũ trang... đều đồng lòng đồng sức, không cai quản khó khăn, khó nhọc. Trong tình hình đó, là lái buôn lãnh đạo ngàn nhân viên, tôi thấy mình cần có những việc làm kịp thời để góp phần gian dịch bệnh.
|
|
chủ toạ TPBank, ông Đỗ Minh Phú. |
TPBank và Tập đoàn Vàng bạc Đá quý DOJI ủng hộ 10 tỷ đồng cho Ủy Ban trận mạc giang san Việt Nam phòng chống dịch. TPBank cũng góp sức bằng triển khai gói cho vay ưu đãi lãi suất tương trợ các doanh nghiệp với mức ưu đãi lãi suất giảm từ 1-1.5%. Với các doanh nghiệp có ảnh hưởng trực tiếp từ dịch nCoV như du lịch, khách sạn, TPBank sẽ coi xét để đưa ra các phương án hỗ trợ đặc biệt khác. ngân hàng cũng đề xuất đưa ra các gói vay ưu đãi tương trợ khách hàng cá nhân chủ nghĩa trong mùa dịch nCoV.
Bên cạnh đó, TPBank cũng đẩy mạnh hoạt động nhà băng trực tuyến để hạn chế việc xúc tiếp trực tiếp giữa khách hàng với giao thiệp viên nhưng không làm ảnh hưởng đến quá trình giao dịch.
|
|
giao thiệp viên TPBank đeo khẩu trang, mũ phòng dịch bệnh để đảm bảo an toàn cho bản thân và khách hàng. |
Trong nội bộ, tôi kêu gọi nhân viên chấp hành các biện pháp phòng bệnh như: Đeo khẩu trang được phát miễn phí, rửa tay và thẩm tra thân nhiệt thẳng tắp. Văn phòng làm việc, hệ thống LiveBank và các cây ATM trên toàn quốc của ngân hàng được khử khuẩn trực tính. TPBank cũng thể nghiệm phương án làm việc tại nhà, phân tách viên chức của các đơn vị hiểm yếu làm việc tại nhiều địa điểm khác nhau để bảo đảm hoạt động liên tiếp của ngân hàng.
Tôi có làm một bài thơ ngắn để kêu gọi mọi người cùng đồng lòng chống dịch. Bài thơ có tựa đề "Niềm tin ơi" .
Năm trước tiên của Thập kỷ hai mươi
Nhân loại đứng trước một cơn Hồng thuỷ
Trung quốc, Đại Hàn, Iran, Ý, Mỹ...
nCoV reo rắc khắp hành tinh.
Vũ Hán oằn mình trong cuộc chiến sinh tử
Nơi rộn rịch bỗng là thành phố chết
Triệu con người nô nức chờ đón Tết
Ánh mắt thất thần giờ xe hú hằng đêm.
Con số tử vong như cứ dày thêm
Tin thời sự cứa vào lòng đau cắt
Dõi theo miền xa lơ xa lắc
Trái đất này sao nhỏ bé lạ thường.
Teheran, tỉnh Qom thật yêu thương
Ngàn người chết chỉ vài ngày nhanh quá
Lombardy, Daegu phong bế
Giờ đây đâu sẽ là chốn an toàn?
Thế giới này chống dịch thật bề bộn
Xét nghiệm, cách ly hay là cho tự nhiễm?
Thật xót xa trước Cô Vi ác hiểm
Bác sỹ Ý đớn đau cứu cho trẻ hay già.
Vi rút kia như một kẻ ác tà
Có hình đấy nhưng lại là vô ảnh
Tưởng là rất xa nhưng luôn sát cạnh
Rình rập loài người quăng địa võng thiên la.
Nếu giờ đây ai viết một chiến ca
Việt Nam tôi là bài ca bất hủ
Đánh giặc này chưa từng trong lịch sử
Nhưng vẫn tự tín như tự thuở nào.
Khi chống dịch thấy đậm nghĩa đồng bào
Con cá mớ rau gửi vào xóm phố
Chắc bị cách ly đâu thể còn đi chợ
Gói đồ này gửi người chẳng hề quen.
Đường phố Thủ đô thật quá lặng yên
Nhịp sống căng tràn giờ như nén lại
Hụt hẫng đấy nhưng lòng không trống trải
Hà Nội mình vẫn đương đầu hôm sớm.
Vị Tư lệnh nhiều đêm thức chong đèn
kết hợp cánh quân ra tay dập dịch
Mắt trũng sâu nhìn biểu đồ phân tích
Gần sáng rồi ngủ một tẹo đi anh!
Ngành Y ta lại hát bản quân hành
Chiến sỹ tuyến đầu trong bộ blouse trắng
Gian khó hiểm nguy hy sinh âm thầm
Cứu sống mạng người đẹp nhất khúc vỹ thanh.
giang sơn mình mãi là mảnh đất lành
Giang rộng cánh tay đón Con về với Mẹ
Bộ đội nhường Con nơi nằm đàng hoàng
Còn các anh với lán trại phong sương.
Là chiến binh ở nơi chốn thương trường
Khó khăn bội phần khi kinh dinh tụt dốc
Anh vẫn sẻ chia, vẫn góp công góp sức
Số tiền này đỡ gánh nặng tiền tuyến.
Khi lâm nguy mới tỏ mặt hiền lương
Hiến kế, quân sư tìm mưu chống dịch
Thủ tướng họp bàn cùng tìm kế sách
Cao kiến này là góp sức chung tay.
Lúc trời quang sẽ xua hết đám mây
rạng đông rạng làm đêm đen trốn ẩn
Nếu một lòng ta đều cùng ra trận
thắng lợi này sẽ toả sáng nơi nơi.
Anh sẽ lại thấy Em rực rỡ nụ cười
Sau bao ngày bị khẩu trang che khuất
Nếu kể về hôm nay Anh sẽ viết lên trang nhất
Niềm tin ơi - Đất nước Việt của Tôi.
Đỗ Minh Phú