1. Mất bình tĩnh
Lỗi sai của trẻ có thể khiến những ông bố nóng giận và đưa ra biện pháp kỷ luật trong cảnh huống không kiểm soát được bản thân. Thậm chí, nhiều khi vì quá nóng giận, các ông bố thường quát, la hét, chửi thề hoặc đánh đập trẻ. Những hành vi như vậy sẽ tạo vết thương tâm lý trong lòng trẻ, khiến chúng trở nên những người nóng tính hoặc ưa bạo lực khi trưởng thành.
Thay bởi thế, khi cơn tức giận sôi lên, bạn hãy dành vài giây, vài phút giữ tĩnh tâm, tụ tập ý thức để chờ đợi cơn giận qua đi. Khi đầu óc đã nguội lại, bạn sẽ có hình thức kỷ luật hiệp, không làm ảnh hưởng đến mối quan hệ gia đình cũng như tâm lý của trẻ.
2. Trừng phạt thân xác
Các hình phạt thân xác như đánh đòn bằng tay hoặc đòn vọt, giật tay, véo tai không mang lại hiệu quả trong việc giáo dục con. Ngược lại, trẻ sẽ ngầm hiểu những hành vi bạo lực là có thể ưng ý và chỉ biết sử dụng bạo lực để giải quyết vấn đề vì lấy cha làm gương.
Một lần nữa, trước khi dùng hành vi bạo lực với trẻ, bạn hãy dừng lại một vài phút suy nghĩ, cân nhắc thật kỹ hoặc đợi cơn nóng giận qua đi.
Các ông bố cũng nên học thêm những phương pháp kỷ luật trẻ thơ như phạt cấm túc, phạt thu dọn nhà cửa hoặc không được làm việc yêu thích. Khi chuẩn bị nhiều hình thức kỷ luật, bạn sẽ hạn chế được việc trị thể chất. Hãy nhớ vai trò của cha mẹ cũng giống như thân phụ, không phải một ác thần.
3. Thiếu nhất quán
Nhiều ông bố kỷ luật con không nhất quán, tùy thuộc vào dạng xúc cảm hoặc thời gian trẻ mắc sai trái. chả hạn, khi trẻ cãi láo ở nhà, nhiều ông bố chỉ cười cho qua nhưng khi đến nơi đông người, họ lại mắng và đánh trẻ vì hành vi rưa rứa. Điều này khiến trẻ bối rối, không nhận thức rõ ràng bản thân sai ở đâu.
cho nên, việc kỷ luật trẻ nên được thực hành theo lề luật nhất quán, rõ ràng, không phụ thuộc vào tác động bên ngoài. Kiên định trong việc nuôi dạy là cách tốt nhất giúp trẻ hiểu về những điều nên và không nên làm.
4. đút lót
Bằng cách mua quà bánh, thưởng vật chất để đút lót trẻ không cư xử sai trái chỉ dạy rằng trẻ sẽ được đáp ứng mong muốn nếu làm sai. Sau đó, khi muốn đòi hỏi, chúng sẽ ăn vạ hoặc cư xử sai rồi mới nghĩ đến chuyện sửa đổi khi được đáp ứng nhu cầu. Cách kỷ luật hiệp là khen khi trẻ làm đúng và đưa ra hậu quả nếu trẻ làm sai.
5. So sánh với người khác
"Chị gái con học rất giỏi, sao con không làm được như chị?" hay những câu so sánh tương tự không mang tính thúc đẩy động lực học tập của con như các ông bố hay nghĩ. Thay vào đó, so sánh chỉ khiến trẻ ganh tị với những người khác, tức giận với gia đình và tự ti về bản thân.
Mỗi đứa trẻ đều có thế mạnh ở những lĩnh vực riêng và phát triển không giống nhau. Chẳng hạn, có em giỏi toán, có em giỏi văn. Có em giỏi thể thao từ cấp 1 nhưng có em lên cấp 2, cấp 3 mới hứng với thể thao.
cho nên, phụ huynh nên tụ tập phát huy thế mạnh của con hoặc nhắc con trau dồi những điểm yếu nhưng không so sánh với mọi người xung quanh.
6. Chì chiết
Trong nhiều trường hợp, vì quá mệt mỏi hoặc tức giận, các bố có thể nói rằng: "Bố như người giúp việc của con, con không thể tự làm nổi việc này hay sao?". chọn lọc phương thức chì chiết liên tiếp với mong muốn giúp trẻ hối về hành động của mình không phải cách kỷ luật đúng đắn.
Việc này chỉ khiến trẻ cảm thấy áp lực, nản, phát sinh cảm giác là gánh nặng cho mọi người xung quanh. Nếu muốn xúc tiến hoặc để trẻ nhận ra lỗi lầm, phụ huynh không nên chì chiết mà hãy cho trẻ thấy hậu quả từ hành động của mình.
|
|
Chì chiết không phải là phương pháp giáo dục đúng đắn. Ảnh:
Shutterstock.
|
7. Không đưa ra hậu quả hệ trọng
Hậu quả liên tưởng là hậu quả ảnh hưởng trực tiếp từ hành động của trẻ. Nó sẽ khiến trẻ nhận thức tức thời và rõ ràng sai lầm của mình. Hậu quả không liên quan là hình thức phạt mang tính cảnh cáo của bác mẹ, không khởi hành từ sai lầm của trẻ nên các em sẽ không hiểu rõ vấn đề trong hành vi của mình.
Lấy tỉ dụ, khi trẻ mải chơi game và đi ngủ muộn hơn quy định, ngày hôm sau bạn có thể phạt con bằng rút ngắn thời gian chơi game. Như vậy, trẻ sẽ ý thức được về khoảng thời gian chơi game một mực phải tuân thủ. Nếu không làm theo, các em sẽ phải lãnh hậu quả vào lần sau và phải đổi thay nếp sinh hoạt để không bị rút ngắn thời gian chơi nữa.
Tuy nhiên, nếu bạn phạt con bằng việc không được ăn món yêu thích, các em sẽ không nhận ra ảnh hưởng trực tiếp từ hành động sai trái. Khi hậu quả không nằm trong phạm vi ảnh hưởng của hành động, các em sẽ không lĩnh hội được bài học cụ thể.
8. Nhân nhượng
Các bố không nhất quyết phải hỏi quan điểm của con trước khi kỷ luật. Bạn là phụ huynh và việc uốn nắn con là trách nhiệm của bạn, không phải vấn đề để đàm phán. Khi trẻ dần nhận thức về mọi thứ xung quanh, các bố có thể giải thích lý do con phải nhận kỷ luật. Tuy nhiên, các bố nên tìm hiểu rõ ràng vấn đề, đánh giá chừng độ nghiêm trọng từ hành vi sai trái của con để đưa ra hình thức kỷ luật thích hợp.
9. Vợ chồng không thống nhất phương pháp kỷ luật
Các bà mẹ thường mềm dẻo còn các ông bố sẽ rắn rỏi và nghiêm khắc hơn. cho nên, khi các bố kỷ luật trẻ, chúng có thể chạy về phía mẹ để ăn vạ hoặc cầu cứu. Nếu người mẹ đứng ra bảo vệ con và bác bỏ nguyên tắc kỷ luật của chồng, vai trò của người bố trong việc nuôi dạy con sẽ bị giảm nhẹ. song song, trẻ sẽ nảy sinh lề thói ỷ lại, trốn tránh nghĩa vụ.
Nếu phụ huynh dị đồng trong nguyên tắc nuôi dạy con, hãy nói chuyện và thống nhất với nhau khi không có mặt trẻ. Trước mặt trẻ, việc kỷ luật giữa bố và mẹ cần được thống nhất và rõ ràng.
10. quở mắng
liên tục mắng mỏ, mắng nhiếc chẳng thể giúp trẻ em nhận ra sai lầm trong hành động của mình hoặc tự kiểm điểm bản thân. Về lâu dài, chúng có thể lừ sự quan tâm của gia đình. Cách tiếp cận tốt hơn là nói chuyện cùng trẻ về hành vi bao gồm: lý do trẻ làm như vậy, giải thích vì sao hành động này là sai lầm, san sớt xúc cảm của cha mẹ, con cái và tìm ra cách giải quyết thích hợp.
thí dụ, nếu trẻ không làm bài tập, một bài giảng về tầm quan yếu của giáo dục không giúp các em tự kiểm điểm bản thân. Nhưng nếu các bố dành thời gian lắng nghe lý do con không làm bài và đưa ra biện pháp giải quyết vấn đề, việc tương tác giữa phụ huynh và con sẽ hiệu quả hơn.
Tú Anh
(Theo
Verywell Family
)