Các kết quả nghiên cứu cho thấy có thể có mối hệ trọng giữa trải nghiệm cận tử và rối loạn giấc ngủ REM, một giai đoạn của chu kỳ giấc ngủ trong đó giấc mơ sống động và mọi người thường bị bại. Các nhà nghiên cứu nhận thấy rằng trải nghiệm cận tử có nhiều khả năng xảy ra ở những người cũng xuất hiện các triệu chứng rối loạn giấc ngủ REM, chả hạn như thua khi ngủ (khi mọi người cảm thấy tỉnh ngủ nhưng chẳng thể di chuyển) hoặc ảo giác ngay trước khi chìm vào giấc ngủ.
Một giả thuyết cho rằng bộ não của những người có những trải nghiệm này có thể pha trộn hai loại tinh thần - dạng thức và mơ. Tuy nhiên, các nhà khoa học mới chỉ phát hiện được mối can hệ mà chưa chứng minh được các rối loạn như vậy có thể gây ra trải nghiệm cận tử. Nhưng “xác định các cơ chế sinh lý đằng sau sự thâm nhập của giấc ngủ REM vào sự tỉnh táo có thể xúc tiến sự hiểu biết của chúng ta về trải nghiệm cận tử”, tác giả chính của nghiên cứu, TS. Daniel Kondziella, một nhà tâm thần học tại Đại học Copenhagen cho biết. Nghiên cứu đã được biểu đạt tại Hội nghị của Viện Hàn lâm Thần kinh học châu Âu tại thành phố Oslo, Na Uy, tháng 6 vừa qua.
Cho đến nay căn do chính xác của trải nghiệm cận tử vẫn còn là một bí hiểm.
Sự thực kì bí
Các thưa về trải nghiệm cận tử đã xuất hiện từ lâu, nhưng xác thực mức độ phổ biến của những trải nghiệm như vậy trong dân số nói chung là không rõ ràng.
Trong nghiên cứu mới, các nhà khoa học đã phân tách thông tin từ 1.034 đứa ở 35 quốc gia. Những người tham dự được hỏi liệu họ đã từng có trải nghiệm cận tử chưa, và những người nói “có” đã được dự một cuộc khảo sát với 16 câu hỏi được thiết kế để xác định và mô tả trải nghiệm cận tử của họ. Nhìn chung, có 289 người ít trải nghiệm cận tử, và trong số đó, 106 người được coi là có trải nghiệm cận tử “thực thụ” dựa trên phản hồi của họ đối với khảo sát. Các triệu chứng được báo cáo phổ biến nhất trong trải nghiệm cận tử là nhận thức thời gian thất thường, tốc độ suy nghĩ đặc biệt, các cảm quan đặc biệt sống động và cảm giác tách rời khỏi thân họ.
Khoảng một nửa trong số những người vắng trải nghiệm cận tử “thật” nói rằng trải nghiệm này xảy ra trong cảnh huống đe dọa tính mệnh, chả hạn như tai nạn xe hơi hoặc suýt chết trôi. Nhưng một nửa còn lại cho biết trải nghiệm này xảy ra trong một tình huống không đe dọa đến tính mạng, chẳng hạn như sinh con hoặc trải nghiệm đau buồn hoặc lo lắng dữ dội.
Một người nữ giới đã thưa rằng: “Trong khi sinh con, tôi cảm thấy như mình vừa chết và đã lên thiên đường. Tôi nghe thấy giọng nói và tôi chắc chắn rằng tôi sẽ không trở lại cuộc sống của mình. Thật kỳ lạ. Tôi chẳng thể kiểm soát thân mình”. Một người tham gia khác, đã bẩm gần chết đuối, nói: “Tôi cảm thấy như hồn của tôi bị kéo ra khỏi cơ thể. Tôi đang lơ lửng và bị nhấc lên không trung”...
ngoại giả, 47% những người thưa trải nghiệm cận tử đích thực cũng ít các triệu chứng xâm nhập giấc ngủ REM (như thua giấc ngủ hoặc ảo giác ngay trước khi ngủ hoặc ngay sau khi thức dậy), so với chỉ 14% số người không bị.
Và những lời giải thích khoa học
Theo các nhà khoa học, do mối liên quan giữa trải nghiệm cận tử và thâm nhập giấc ngủ REM, một số trải nghiệm cận tử có thể phản chiếu sự phát khởi đột ngột của các tính năng giống như giấc ngủ REM trong não.
Nói cách khác, những người có trải nghiệm cận tử có thể có “một loại chuyển đổi não khác nhau pha trộn giữa thức dậy và tinh thần REM - tức là mơ “. TS. Kevin Nelson, Giáo sư tâm thần học tại Đại học Kentucky giải thích. Sự pha trộn như vậy có thể là phản ứng của não bộ trong cuộc khủng hoảng kế cận cái chết.
Tuy nhiên, chuẩn xác những gì gây ra trải nghiệm cận tử là không rõ và gây bàn cãi. Một số nghiên cứu cho thấy chúng có thể được kích hoạt bởi sự tăng đột biến trong hoạt động điện trong não khi sắp chết. Các nghiên cứu khác cho thấy thiếu ôxy có thể cũng đóng một vai trò quan yếu.
Một số nhà nghiên cứu còn cho rằng có thể có nhiều điều đang diễn ra hơn là khoa học hiện có thể giải thích. Ví dụ, một nghiên cứu được ban bố vào năm 2014 trên tùng san Ruscesion thấy khoảng 2% những người bị ngừng tim có thể nhớ lại những điều xảy ra xung quanh họ vào lúc tim họ ngừng đập, khi họ không còn có thể đo lường được bất kỳ chức năng nào trong não; và những trường hợp này đã được công nhận bởi nhân viên y tế.
TS. Sam Parnia, Giám đốc nghiên cứu đã lưu ý rằng định nghĩa ban đầu về trải nghiệm cận tử hệ trọng đến trải nghiệm ở những người bị bệnh nặng, điều này không xảy ra đối với nhiều người dự nghiên cứu. Hơn nữa, Parnia nhấn mạnh rằng liên kết được tìm thấy trong nghiên cứu ngày nay không chứng minh được nguyên nhân và kết quả. thí dụ, cả rối loạn giấc ngủ REM và trải nghiệm cận tử có thể phổ quát hơn ở những người mắc bệnh tiềm ẩn, chẳng hạn như bệnh tim; nhưng các tác giả nghiên cứu đã không tính đến các điều kiện cơ bản trong phân tách, ông nói.
Tuy nhiên, ngay cả khi những trải nghiệm cận tử có một lời giảng giải sinh vật học, nó không làm suy yếu tác động ý thức của họ. Các thầy thuốc lâm sàng nên tiếp thu các trường hợp cận tử với sự trấn an, đồng thời cung cấp sự an toàn cho bệnh nhân với những trải nghiệm thường mang lại nhiều ký ức khó quên này.
Nhật Minh
( Theo LiveScience )
0 nhận xét:
Đăng nhận xét