Thứ Tư, 11 tháng 3, 2020

'Người dân đổ xô tích trữ đồ ăn chỉ là phản ứng nhất thời'

Có thể nói, bệnh nhân "thứ 17" xuất hiện tại Việt Nam, phá vỡ chuỗi 23 ngày không ghi nhận ca nhiễm mới, cũng là chuyện khó tránh trong bối cảnh toàn cầu đang phải gồng mình ngăn chặn sự lây lan đáng sợ của nCoV.

Trong những ngày chống dịch này, tôi nhớ đến hai câu chuyện. Nhớ thời học tiểu học, đi qua con đường bùn lầy khi mùa mưa, tôi một tay ôm cặp sách, một tay cầm đôi dép tổ ong, 10 ngón chân bấm sâu xuống đường để không "vồ ếch". Một ngày, con đê bị vỡ ở vị trí trọng yếu, cơn lũ tràn về, khắp nơi mênh mông nước trong cơn sững sờ, thảng thốt của người dân. Đó là trận lụt khủng khiếp nhất mà tôi từng chứng kiến.

Lũ trẻ hồn nhiên ngày ấy không thể hiểu hết những mất mát do thiên tai gây ra, thậm chí còn thích vì được nghỉ học cả tháng, được nghịch nước, được đi thuyền, được câu bắt tôm cá ngay tại sân, vườn nhà mình. Nhưng nghe thông báo từ loa xóm, hàng trăm ngôi nhà bị chìm trong biển nước, rất may không có thiệt hại về người. Bởi trước đó, người dân đã được cảnh báo và thực hiện các phương án di dời nhằm đối phó với trận lụt lịch sử.

trẻ con, người già được khẩn trương đưa đến trạm y tế coi sóc. Thuốc chống thổ tả được phát kịp thời cho từng người. đồ đoàn từng nhà bị lụt cũng được nhanh chóng chuyển tới nơi khô ráo và niêm phong, đánh dấu cẩn thận, tránh thất lạc. Lúa thóc, trâu, bò, lợn, gà được đưa lên đồi trong ánh mắt rưng rưng của bà con vất cả quanh năm. Không ít nhà "mất trắng" được chính quyền bố trí chỗ ăn ở, được xóm giềng san sớt từng bò gạo, bát cơm dù thanh đạm vẫn cảm thấy ấm lòng.

Không ai bảo ai, nhưng trên tất, trong lúc nguy ngập, ý thức kết đoàn, tương thân tương ái chính là sức mạnh vô biên để xoa dịu cơn giận dữ của "mẹ tự nhiên".

Câu chuyện thứ hai: Thời còn làm ở một tờ báo giấy có tiếng, tôi vẫn nhớ câu nói của một đồng nghiệp cũ: "Chúng ta kết đoàn vì chúng ta còn nghèo". Nghe được câu ấy, sếp - chủ trì cuộc họp có vẻ không ưng, vẻ mặt tối sầm xuống chẳng nói được gì vì vẫn nợ lương anh em. Lỗi không phải ở sếp vì đó cũng là thời kỳ đi xuống của báo giấy trên thị trường truyền thông.

Đi làm mà bị chậm hoặc nợ lương thì đúng là khốn khổ nhất trên đời đối với người lao động. Thậm chí, có người bị nợ lương tới nửa năm. Thế nên, nhiều anh em phải cày cuốc thêm việc khác để kiếm sống. Nhưng vì đam mê với nghề, hạnh phúc khi có tên trên mặt báo, truyền hình, anh em khích lệ nhau cùng thay chờ với hy vọng "sau cơn mưa trời lại sáng"...

bổi hổi nhớ lại hai kỷ niệm trong hai thời khắc, tôi can hệ tới dịch nCoV lúc này. Dù không phải là thiên tai, nhưng hậu quả của đại dịch từ Vũ Hán có thể còn kinh khủng hơn bất cứ thiên tai nào trên thế giới.

Cuộc sống có thăng có trầm âu, lúc thịnh lúc suy âu cũng là quy luật tự nhiên. Trong mỗi đơn vị hay tập thể, khó khăn là của chung, và cách độc nhất vô nhị để vượt qua là chung tay kết đoàn. Người Việt Nam đã rất nhiều lần chứng minh tinh thần ấy qua những cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm, giữ yên bờ cõi.

Thủ đô Hà Nội cũng đã chứng minh tinh thần ấy trong 12 đêm ngày làm nên lịch sử với trận Điện Biên Phủ trên không lừng lẫy. Cuộc chiến chống Covid-19 của Hà Nội hôm nay chắc chắn sẽ kéo dài hơn 12 đêm ngày và nhiều người có cảm giác như mới bắt đầu xây hào chiến đấu giữa lòng thủ đô năm ấy, ta "đánh giặc trên mâm pháo".

Việc người dân đổ xô từ đêm để tranh nhau mua đồ ăn, điển tích lương thực, chất đống trong nhà những mỳ tôm, bún, cháo, phở... chỉ là phản ứng lập tức khi nỗi sợ lấn át lí trí chúng ta. Vậy nên, phương thuốc hữu hiệu nhất lúc này để chúng ta phòng tránh đại dịch chính là kết đoàn. Về lâu dài, sự đoàn kết, sự san sẻ, ý thức từng người để phòng tránh truyền nhiễm cho cộng đồng mới là chìa khóa quyết định chiến thắng của chúng ta trong cuộc chiến với quy mô toàn cầu này.

Hơn lúc nào hết, ý thức kết đoàn cần lan tỏa cho từng cá nhân, từng gia đình, từng khu phố, từng phường xã, từng quận huyện, từng tỉnh, thành thị, từng nhà nước cho tới toàn cầu. đương nhiên, đoàn kết lúc này không phải là tụ hợp đông để tăng khả năng lây Covid-19. Mặt khác, kết đoàn cũng không phải là tụ tập bới móc, thậm chí chửi rủa những người bị nhiễm hay nghi nhiễm.

Thay vào đó, đoàn kết là mỗi người trong chúng ta cần cùng nắm vững mọi phương cách phòng tránh Covid-19, tuân thủ chặt chẽ chỉ đạo của chính quyền. Bởi chúng ta đang đối mặt với kẻ thù chung, tuốt luốt ngành nghề đều bị ảnh hưởng chứ không riêng cá nhân nào. Với những người trục lợi gom hàng để bán với giá cắt cổ, liệu họ có thể tồn tại một khi nCoV truyền nhiễm tới hàng xóm của họ?

thực tiễn, đó chỉ là "những con sâu bỏ rầu nồi canh". Hãy nhìn những tấm gương tốt, những hành động đẹp. Những y tá, bác sĩ đang ngày đêm thường trực tiếp đón, khám, chữa cho bệnh nhân, mang đồ ăn, thực phẩm tới tận tay những đứa ở khu bị cánh ly. Những cán bộ của từng khu vực rà, đôn đốc dân cư nâng cao tinh thần phòng tránh bệnh dịch. Từng trường bay, hải cảng hay cửa khẩu biên cương, lúc nào cũng có các "chiến sĩ" thầm lặng hoàn tất nhiệm vụ...

Trên quờ quạng, tôi tin rằng, với ý thức đoàn kết của cả dân tộc mỗi khi đứng trước sóng gió, Hà Nội, Việt Nam và cả thế giới sẽ thắng lợi trong cuộc chiến chống Covid-19 đầy thách thức này.

san sẻ bài viết của bạn cho trang Ý kiến .

Mai Quốc Trung

0 nhận xét:

Đăng nhận xét