Thứ Năm, 12 tháng 3, 2020

Nhật ký 14 ngày cách ly của nữ du học sinh trở về từ Hàn Quốc: Xà bông thay cho sữa tắm, gió trời thay cho điều hòa, chưa bao giờ thấy cuộc sống ý nghĩa đến vậy

Ngày trước tiên bỡ ngỡ

Ngày 2/3, Hương Giang đáp chuyến bay từ Busan về Việt Nam. Theo lịch trình, chuyến bay sẽ hạ cánh tại Nội Bài. Nhưng do chính sách mới của Chính phủ, máy bay phải đổi chuyến về hạ cánh tại trường bay quốc tế Vân Đồn. Vừa hạ cánh, lực lượng chức năng đã đợi sẵn, mặc xống áo bảo hộ đi phun thuốc xịt khuẩn tất thảy hành khách, phi hành đoàn và tàu bay. Hương Giang kể, vì đã tìm hiểu từ trước nên không ai bất ngờ.

Trước đó, Hương Giang đã cân nhắc rất nhiều về việc nên ở lại Busan hay về Việt Nam. Cô biết nếu về Việt Nam thì cũng không được về nhà ngay, dù có bệnh hay không có bệnh đều phải vào khu cách ly tập trung 14 ngày.

Nhật ký 14 ngày cách ly của nữ du học sinh trở về từ Hàn Quốc: Xà bông thay cho sữa tắm, gió trời thay cho điều hòa, chưa bao giờ thấy cuộc sống ý nghĩa đến vậy - Ảnh 1.

Hương Giang quyết định trở về Việt Nam và đang cách ly tụ tập để bảo đảm an toàn cho bản thân và cộng đồng.

ba má cô ở nhà vừa lo lắng con gái ở Hàn Quốc không an toàn, vừa sợ con vào khu cách ly đông đúc, tiếp xúc nhiều người, không có gì đảm bảo là không bị mắc bệnh. Cuối cùng, chính Hương Giang đưa ra quyết định trở về. “Em nghĩ nếu chẳng may mắc bệnh trong thời gian cách ly thì cũng được phát hiện và chữa trị sớm. Hơn nữa, thời kì này bên Hàn Quốc bọn em chưa đi học”.

Sau khi lấy hành lý ký gửi xong, Hương Giang cùng các hành khách được chia thành các đoàn khác nhau để lên xe đi cách ly. Cô được chở về khu cách ly ở Nam Định cùng với 24 người khác, trong lòng không khỏi hồi hộp.

“Tuy vậy, cảm giác thân quen ùa về ngay khi xuống xe, xách đồ vào khu cách ly”, Hương Giang tâm sự. “Các dãy nhà 4-5 tầng cũ nhưng sạch sẽ, tường sơn màu vàng nhạt trông giống như ký túc xá trường đại học mà em từng ở hồi còn học tại Việt Nam. Các chú lính tiếp đón đều rất thân thiện, chu đáo, hỏi han từng người”.

Tiếp đó là cảm giác nhẹ nhàng khi nghe phổ biến nội quy, cho phép người cách ly được tự tuyển lựa việc ghép phòng. Hương Giang chọn ở cùng người quen trong một phòng có 4 giường. tất thảy các phòng đều có cửa sổ rộng thông thoáng, có quạt máy, có nhà vệ sinh và nhà tắm riêng với thiết bị tuy không quá đương đại nhưng có đủ với bồn cầu, bồn rửa mặt và vòi nước.

Nhật ký 14 ngày cách ly của nữ du học sinh trở về từ Hàn Quốc: Xà bông thay cho sữa tắm, gió trời thay cho điều hòa, chưa bao giờ thấy cuộc sống ý nghĩa đến vậy - Ảnh 2.

Khi Hương Giang nhận phòng, cô thấy quờ quạng đồ dùng cá nhân chủ nghĩa đã được sắp sẵn, gói thành từng gói riêng gồm chăn, màn, gối, xà bông, nước súc miệng, giấy vệ sinh, bàn chải đánh răng, khăn mặt, bột giặt. Người giao phòng vui vẻ thông báo, những vật dụng sinh hoạt cấp thiết nếu hết sẽ được phát tiếp.

“Vì xác định cách ly từ trước nên em chuẩn bị thêm cả đồ ăn vặt, 5 chiếc khăn bông, cốc uống nước, sữa tắm, dầu gội mini, dưỡng da, dầu tẩy trang, dung dịch vệ sinh phụ nữ… Tóm lại là quơ những gì cấp thiết cho một chuyến du lịch dài ngày” , Hương Giang cho hay.

Việc trước hết của Hương Giang sau khi sắp xếp hành lý, ổn định chỗ ở là lên mạng tầng lớp viết “review”, báo cáo tình hình cho bạn bè và người thân. Những bỡ ngỡ, lạ lẫm xen lẫn cả chút canh cánh, hồi hộp của ngày trước nhất được cô gói gọn bằng nhận xét “nói chung là ok”. Lúc ấy, Hương Giang vẫn tự động viên, trấn an mình cùng bạn bè rằng: “Theo cảm nhận tớ thấy không có gì là quá không chịu được. Cứ tĩnh tâm thì sẽ thường nhật mà”.

Cô không biết rằng, những ngày sau đó không hề “thông thường”, mà đáng giá hơn cả tưởng tượng.

Ký sự 14 ngày xanh

Thực ra, ngay trong ngày trước nhất, nhiều nghĩ suy mặc định của Hương Giang đã đổi thay. Nữ du học sinh tỏ, cô hốt nhiên thấy những giá trị mà mình đeo đuổi bấy lâu trở thành không còn nhiều ý nghĩa. Lần trước hết cô nhìn cái cục xà phông bình dân bằng con mắt khác. Thấy nó đơn giản, thuận tiện, lại tiết kiệm, hữu dụng đủ đường. “Cuộc sống tối giản một cách tự nhiên khiến bản thân em được thả lỏng. Thay vì tắm bông với sữa tắm, tắm bồn ngâm mình bằng thảo dược thì tắm sạch và nhanh bằng xà bông, thấy không có gì là không được”.

Bữa cơm đầu tiên ở khu cách ly cũng là một bất ngờ với Hương Giang khi có rất nhiều rau. “Bọn em bảo nhau lâu lắm rồi mới được ăn rau nhiều như vậy” . Cô biểu lộ, một khẩu phần ăn gồm 5 món, 3 món mặn, 1 món canh, 1 món rau, giống suất ăn của quân nhân. Ngày ăn 3 bữa theo giờ quân đội, ăn hết suất không được bỏ thừa. Hương Giang bảo, cô e cách ly xong sẽ bị tăng cân dù ngày nào cũng tích cực xuống sân tập thể dục.

Nhật ký 14 ngày cách ly của nữ du học sinh trở về từ Hàn Quốc: Xà bông thay cho sữa tắm, gió trời thay cho điều hòa, chưa bao giờ thấy cuộc sống ý nghĩa đến vậy - Ảnh 3.

Hằng ngày, bộ phận y tế của khu cách ly khám sức khỏe 2 lần sáng chiều cho vơ người cách ly, song song xịt khuẩn khu ở. Ai mắc các bệnh thường ngày cũng được khám và phát thuốc miễn phí. Ngoài giờ ăn ngủ theo quy định, Hương Giang cùng những người cách ly được tự do vận động, đi lại và sinh hoạt trong khu vực được chăng dây chỉ giới.

Hương Giang bảo, trước khi vào đây, hầu như ai cũng nghĩ 2 tuần cách ly dài “nghìn thu” vì không biết làm gì để giết thời gian. Nhưng sự thật nằm ngoài tưởng tượng.

“Ngày thứ 5,

Đã bao nhiêu lâu rồi chúng mình chưa quay lại thời chưa biết smartphone là gì và chạy quanh xóm ới nhau…

Tạm gác khoảng thời kì sáng dậy thật nhanh để lên lớp, trưa về ăn vội cái gì để có thời kì chợp mắt một lát còn học tiết chiều, chưa tan học chỉ liếc nhìn đồng hồ vì chỉ sợ muộn giờ đi làm thêm…”,

“Ngày thứ 8,

2 hôm nay thời tiết nóng trên 30 độ, chết hết cả virus. Mấy cô cháu xin đi lao động công ích mà không ai thuê nên cả phòng lại tổng vệ sinh như mọi ngày.

Bé Giang cầm cả vin tẩy rửa bồn cầu và nhà vệ sinh, khăn lau chuyên dụng từ Hàn Quốc về nha. Sạch hay không là do mình thôi.”, Hương Giang viết nhật ký online".

Cô đặt hashtag cho mỗi dòng nhật ký của mình là “Cách ly vui quá không muốn ra".

Nhật ký 14 ngày cách ly của nữ du học sinh trở về từ Hàn Quốc: Xà bông thay cho sữa tắm, gió trời thay cho điều hòa, chưa bao giờ thấy cuộc sống ý nghĩa đến vậy - Ảnh 4.

Vui vì sinh nhật một người trong khu, cả tầng nhà lại bàn nhau lên mạng đặt mua đồ rồi gọi ship tới. Sinh nhật cách ly vẫn đầy đủ bánh, nến, hoa. Vui vì 8/3, quân nhân cũng như các anh cùng cách ly vẫn rổn rảng chúc mừng chị em. Vui vì được thanh thản và ngơi nghỉ đúng nghĩa, thức ngủ đúng giờ, rồi đủ các trò chơi từ nhảy dây, đá cầu, chạy bộ… “Như thể đang sống trong những ngày vừa lên đại học năm nhất”.

Hương Giang dành nhiều thời kì đi dạo bộ quanh khu cách ly, lúc có bạn để tám chuyện, lúc một mình, cả giờ đồng hồ. Cô thích ngắm nhìn cánh đồng lúa đang lên mạ non xanh rì, những bông hoa giấy nở hồng rực trên cái cây đầy gai trơ trọi cằn cỗi rìa bờ ruộng, bãi cỏ hoang ngập nắng. quang cảnh đơn sơ bình yên này dù có đi đâu và dù có không cố ý ghi nhớ thì cô vẫn thấy quen thuộc như bất kỳ người Việt nào sinh ra và lớn lên ở quê nhà. Đó là tuổi thơ, là cuộc sống của ba má, người nhà.

“Sống chậm nhưng kiệm ước thời gian, thật nghịch lý đúng không? Nhưng 10 ngày cách ly em mới bõ bèn ra chân lý đó. Trước giờ mình sống nhanh, sống gấp vì sợ không đủ thời gian và lúc nào cũng thấy không đủ thời kì. Thực ra là mình đã quá vung phí thời kì để sống cho nhanh. Còn ở đây, mỗi giờ trôi qua em đều thấy trót, không thấy nhớ tiếc, cảm nhận được mình đang sống, mình đang bình yên, đang hít thở. Chỉ riêng điều đó đã đáng quý lắm rồi”, Hương Giang tâm tình.

“Tại sao lại sợ cách ly?”

Hương Giang bảo, cô không tìm được câu trả lời cho câu hỏi này. Cô cho biết bản thân và bạn bè khi quyết định về Việt Nam đều sẵn sàng ý thức cách ly. Chỉ có điều lo âu, hồi hộp vì không biết điều đó sẽ diễn ra như thế nào, hoàn toàn không có chữ “sợ”.

Những lúc đi dạo bộ trong sân, nhìn ra phía tường rào ngoài khu cách ly, thấy những chiếc lều trại dã chiến của quân nhân được dựng tạm lên ở, Hương Giang thấy nhói lòng. “Đó là lều canh để ngừa người cách ly bỏ trốn. Họ vừa phải tạo điều kiện tốt nhất cho bọn em, vừa phải mất ăn mất ngủ vì lo lắng ai đó bỏ trốn. Điều đó đích thực không công bằng”.

Hương Giang kể, một bác lớn tuổi trong khu cách ly đã phải cổ vũ và răn dạy mọi người cùng đoàn: “Người ta cũng mệt lắm đấy, trực đêm ngày. Giờ có trốn thì về nhà lại bị địa phương bê đi mà, trốn làm gì rồi ảnh hưởng cả gia đình, rồi phạt tiền phạt nong. Cách ly chứ có phải đi tù đâu. Ngày khám sức khỏe 2 lần, xịt khuẩn hằng ngày… Toàn các nam thanh nữ tú trẻ khỏe, thấy bừa hay làm sao thì dọn vèo phát là xong. Nghe luật thế biết rồi, về rồi thì chấp hành đi. Vợ con người ta cũng lo cho người ta lắm chứ làm ở đây tưởng sung sướng à”.

Ngày thứ 10 cách ly, Hương Giang bảo cô chưa thấy ai kêu thiếu thốn gì. Vật dụng sinh hoạt được cấp liên tiếp. Ai có nhu cầu riêng về đồ dùng thì lại nhờ bộ đội đi mua giúp. Còn 4 ngày nữa là được về nhà, Hương Giang nói chưa bao giờ thấy việc về nhà trở nên nao nức và tự hào như hiện thời.



0 nhận xét:

Đăng nhận xét